Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2008
Tình Mẫu Tử
Mẹ luôn theo con gốc biển chân trời,nghèo thì lời nói,giàu thì chia xớt,chẳng tính thiệt hơn,chẳng bì trai gái,
hằng mong cho con vượt bao chướng ngại trong đời,đức phật dạy rằng: ”Quả đất nặng ai khiêng,tình mẹ lại nặng hơn vạn lần như thế“
Cây có cội,nước có nguồn
Lá vàng rụng đem thân bồi cho gốc rễ
Nước chảy trăm phương trở về nguồn
Làm người cũng có tổ tông
Tỏ lòng hiếu thảo, công đáp đền
Hiếu thảo là gốc, trổ sanh bao cành tốt
Bất hiếu khác nào, tạo bất ổn trần gian
Ai ơi dù bận bịu trăm công ngàn việc
giữa đời thường vì chén cơm manh áo
Hoặc đang mãi mê với tiền tài danh vọng
xin chớ lãng quên tình mẫu tử thiêng liêng cao nhất…. trên… đời
Người thương mình nhất, nên đã hy sinh trọn hết đời mình
Đó là mẹ hiền ,người duy nhất đời ta có một
Từ ngày xuất giá tòng phu, hôm sớm đã gian nan
Biết bao điều ràng buột, lẫn phiền luỵ đắng cay
Đến chín tháng cưu mang cõi trần ai sinh dưỡng
Dẫu là gái hay trai cũng co cực trăm đường
Khi tuổi chưa già đã tàn phai hương sắc….
Biển rộng trời cao ,thanh cao hay vĩ đại
Tất cả không nói thay đức độ sâu dài
Trong cảnh khó khăn hay khắc nghiệt phủ phàng
Dù thiếu thốn gian nan cũng cam lòng chịu đựng
Miễn con no lòng từng manh áo chén cơm
Trái gió trở trời, con ấm đầu,con đau yếu
Mẹ đã sầu lòng dạ không an
Con té mẹ đau ,gan ruột rối bời
Không có tình nào hơn tình mẹ thương con….
Từ hạng vua quan đến thứ dân nghèo khó
Có được thân người là do đức mẹ công cha
Không một ai trên đời ,tự chốc bổng hoá thân
Không có bàn tay mẹ xoè ra ta bước tới
Theo dõi chăm lo từ trong trứng nước
Âm thầm mong ước bao điều tốt cho con
Tập tễnh bước đi mẹ hồi hộp bồn chồn,
Miệng đã bặp bẹ ,gọi ba kêu má
Lòng mẹ càng thêm rộn rã hân hoan
Quên hết sầu tư nhọc nhằn khổ cực
Đời mẹ là đây một mực vì con
Ngày tháng chờ trông con chóng nên người
Ầu ơi…ơ… gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh dài thức đủ năm canh
Nuôi con thân chẳng quản thân
Chổ ướt mẹ nằm, khô ráo phần con
Ôi lời mẹ ru như vàng châu nhỏ giọt
Đến ngàn năm sau cũng không thể phai nhoà
Sông sâu khi can,núi lúc phải mòn
Nhưng công ơn từ mẫu vẫn không hề mòn can.
Mà càng thêm mặn nồng ,lai láng trời mây
Ơn giáo dưỡng có dời vợi công cha
Ơn xẻ thịt banh da ,là máu xương của người mẹ
Sinh đức đạo đồng che đức nhân lớn dậy
Bằng cả đôi chân đứng thẳng trên đời.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét